Ma tâm

Ma tâm

2/04/2016

Thêm một minh chứng cho ngụy kinh cải biến



Những ai còn chưa tin trong Phật giáo có tà kinh ngụy tạo hãy đọc kĩ bài so sánh dưới đây giữa hai bài kinh tương đương thuộc tạng Pali Nguyên Thủy và tạng A Hàm cải biến.
SO SÁNH
Kinh “Không Uế Nhiễm” (Số 5, Trung Bộ Pali)
và Kinh “Uế Phẩm” (Số 87, Trung A Hàm)
* CHÁNH KINH PĀLI: (Trích nguyên văn lời ngài Xá Lợi Phất) “Chư Hiền, ở đây, hạng người có cấu uế nhưng không như thật tuệ tri: "Nội thân ta có cấu uế". Trong HAI HẠNG NGƯỜI có cấu uế, hạng người này vì vậy được gọi là hạng người hạ liệt.
Chư Hiền, ở đây, hạng người có cấu uế và như thật tuệ tri: "Nội thân ta có cấu uế". Trong HAI HẠNG NGƯỜI có cấu uế, hạng người này vì vậy được gọi là hạng người ưu thắng.
Chư Hiền, ở đây, có hạng người không có cấu uế nhưng không như thật tuệ tri: "Nội thân ta không có cấu uế". Trong HAI HẠNG NGƯỜI không có cấu uế, hạng người này vì vậy được gọi là hạng người hạ liệt.
Chư Hiền, ở đây, hạng người không có cấu uế và như thật tuệ tri: "Nội thân ta không có cấu uế". Trong HAI HẠNG NGƯỜI không có cấu uế, hạng người này vì vậy được gọi là hạng người ưu thắng’
* TÀ KINH A HÀM: “Nếu một người bên trong thật có ô uế nhưng tự biết như thật, biết như thật bên trong thật có ô uế, thì TRONG LOÀI NGƯỜI, người này là tối thắng.
Nếu có một người bên trong thật không có ô uế mà không tự biết, không biết như thật bên trong thật không có ô uế, thì TRONG LOÀI NGƯỜI, người này là tối hạ tiện.”
* BÌNH: Theo nguyên bản cả hai bài kinh tương đương trên đều do ngài XÁ LỢI PHẤT thuyết giảng. Thế nhưng so sánh kỹ hai bài kinh sẽ thấy bài kinh ‘Uế Phẩm’ của A Hàm có những cải biên thêm vào hết sức vô lý và thô lậu.
Cụ thể, trong bài kinh ‘Không Uế Nhiễm’ của Pāli, ngài Xá Lợi Phất nêu rõ sự so sánh giữa HAI HẠNG NGƯỜI có cấu uế và không có cấu uế THEO TỪNG CẶP ĐÔI MỘT VỚI NHAU. Điển hình như hai trường hợp đầu:
Trong HAI HẠNG NGƯỜI CÓ CẤU UẾ, người không biết mình có cấu uế hạ liệt hơn người biết mình có cấu uế, ngược lại người biết mình có cấu uế tốt hơn người không biết mình cấu uế.
Vì sao như vậy? Vì người biết mình có cấu uế nên mới cố tâm tẩy trừ cấu uế để trở nên tốt hơn, còn người không thấy mình cấu uế nên cứ cấu uế mãi. Giống như hai người có mặt bị dơ, người thứ nhất biết mặt mình bị dơ nên tìm cách rửa sạch, còn người thứ hai không biết mặt mình dơ nên cứ để dơ mãi.
Cũng vậy, giữa hai kẻ tà dâm thì kẻ tà dâm biết tà dâm là việc xấu xa nguy hại, nhờ vậy mới có cơ hội từ bỏ nó để trở nên tốt hơn. Còn kẻ tà dâm nhưng không thấy tà dâm là cấu uế, nên cứ tiếp tục tà dâm hoài.
Xin nhấn mạnh: ở đây chỉ so sánh GIỮA HAI NGƯỜI cùng phạm tà hạnh thôi, thì người thấy tà dâm là cấu uế có ưu thắng hơn người không thấy, chứ không phải so với trong loài người được.
-- Trong khi đó kinh ‘Uế Phẩm’ của A Hàm đã cải biên một cách hết sức vô lý và thô thiển khi so sánh kẻ cấu uế với CẢ LOÀI NGƯỜI. Cụ thể cứ theo lời phán truyền trong A Hàm, xét các ví dụ sau sẽ thấy rõ hơn sự phi lý của ngụy kinh cải biến:
“Nếu một người bên trong thật có sát sanh, trộm cướp, tà dâm, biết như thật bên trong mình có sát sanh, trộm cướp, tà dâm; thì TRONG LOÀI NGƯỜI, người này là tối thắng ư?" - Vô lý!
“Nếu một người bên trong thật không có sát sanh, không trộm cướp, không tà dâm nhưng không tự biết mình không sát sanh, không trộm cướp, không tà dâm; thì TRONG LOÀI NGƯỜI, người này là tối hạ tiện sao?" - Tà lý!
Rõ ràng chỉ dựa vào đoạn cải biên vô lý nêu trên cũng đủ để những người có trí phải xem A Hàm như một tạng tà kinh ngụy tạo cần phải cảnh giác. Thế nhưng khốn thay, qua hàng ngàn năm nó vẫn không bị phát giác cảnh báo. Bấy nhiêu cũng đủ thấy sự cả tin ngây thơ trong tôn giáo nguy hiểm như thế nào.
Riêng bài kinh A Hàm này bị các dịch giả Bà-la-môn gọi xách mé là “Kinh Uế Phẩm” kể cũng đúng thôi! Ai vẽ ra và tin theo các kinh ô uế mới chính là những kẻ tối hạ liệt trong loài người!
Theo Kinh Sư Chánh Tư Duy
-----------------------------------
Ghi chú: Kinh Trung Bộ theo bản dịch của HT Thích Minh Châu, kinh Trung A Hàm theo bản dịch của TT Thích Tuệ Sĩ.

2/03/2016

Điên thực sự!


Sau nhiều gian nan thử thách, vượt qua chín lần chín tám mươi mốt hiểm nạn, cuối cùng Thiện Tài Đồng Tử đã tìm gặp được cô cháu gái đời thứ chín mươi của nữ cư sĩ Visakha.

Giờ đây cô cháu gái của bà Visakha vừa là y tá trong một bệnh viện tâm thần, vừa là thành viên của Gia Đình Phật Tử thế hệ mới. Thiện Tài Đồng Tử vừa thi lễ xong, liền cất tiếng hỏi:
_ Thưa cô, vì sao Trí Khải đại sư lại phán rằng Phật thuyết Hoa nghiêm trong 21 ngày ngay sau khi chứng đạo?
_ Vì nếu pháp hội ấy được Phật thuyết trong 45 năm hoằng pháp, thì tại sao trong kinh Nguyên thuỷ Nikaya, một tạng kinh ghi lại từ bao nhiêu tiền kiếp của Phật đến tận lúc Ngài nhập Niết Bàn, nhưng không có một dòng nào, người nào nhắc đến sự kiện dị thường ấy? Phán như vậy để hợp thức hóa sự xuất hiện vô lý, và khoả lấp đi sự tồn tại phi lý của kinh Hoa nghiêm.
Nhưng trong 21 ngày đầu tiên ấy năm anh em ông Kiều Trần Như còn chưa có, vậy tại sao hội Hoa nghiêm lại có các Thanh văn A-la-hán “câm điếc” như các ngài Xá-lợi-phất, Mục-kiền-liên, A-nan… cùng hàng ngàn các Tỳ-kheo khác?
_ Ông đi tìm Trí Khải đại sư mà hỏi. Tôi đã muốn điên vì những điều vớ vẩn trong cuốn kinh giả đó, giờ lại càng điên hơn vì những câu hỏi của ông.
Thiện Tài Đồng Tử chắp tay trấn an:
_ Cô không điên đâu, đừng lo!
_ Vì sao?
_ Vì chỉ có những kẻ tin bản kinh dỏm ấy và tin Trí Khải đại sư mới điên thực sự mà thôi!
_ Đúng vậy. Hãy đưa họ vào đây, tôi chữa cho!
Đại Tỉnh Thức

-------------------
Trích lục bài kinh "Mắng Nhiếc", số 211, Tăng Chi tập 2, Chương 5, XXII. Phẩm Mắng Nhiếc

Đức Phật dạy: 

"- Tỷ-kheo nào, này các Tỷ-kheo, mắng nhiếc, mạ lỵ, các vị tu Phạm hạnh, phỉ báng bậc Thánh, vị ấy được chờ đợi năm sự nguy hại. Thế nào là năm?

Phạm tội bị tẩn xuất, chặt đứt con đường hướng thượng;
hay phạm một tội nhiễm;
hay cảm xúc bệnh hoạn trầm trọng;
khi mạng chung tâm bị mê loạn;
sau khi thân hoại mạng chung, sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục.

Tỷ-kheo nào, này các Tỷ-kheo, mắng nhiếc, mạ lỵ, các vị tu Phạm hạnh, phỉ báng bậc Thánh, vị ấy được chờ đợi năm sự nguy hại này." (Hết trích)

Ghi chú: Ai tin các kinh văn cải biến và cũng nghĩ rằng các Thánh Tăng A La Hán Thanh Văn như những kẻ 'mù, câm, điếc' trong pháp hội Hoa Nghiêm, như vậy có phải là họ đã 'mắng nhiếc, mạ lỵ các vị tu Phạm hạnh, phỉ báng bậc Thánh" không? Họ có ngây thơ tin theo 'kẻ lạ' để rồi gánh lấy năm sự nguy hại không?


2/02/2016

Thiền sư tí hon

Vừa đi chợ về, bà mẹ trố mắt kinh ngạc nhìn cậu con trai đang lẩm bẩm một mình:
_ “Này Tèo”..., “Vâng, thưa ngài”..., “Nói khẽ thôi”..., “Vâng, thưa ngài”..., “Đừng để người khác đánh lừa”..., “Vâng, thưa ngài”...
Bà mẹ vội chạy đến bên con, hết sờ trán lại xoa đầu cậu quý tử, giọng hốt hoảng:
_ Trời ơi, con làm sao vậy Tèo? Không nóng, không sốt, không mê sảng mà cứ lảm nhảm như kẻ điên vậy con?
Tèo vùng vằng, chìa cuốn tập san Thiền học cho mẹ:
_ Mẹ này kỳ ghê. Con nói thì bảo điên. Còn cái ông thiền sư trong này cũng làm y như vậy, nhiều người lại cho là cao siêu vi diệu (*). Có người còn viết cả chục trang sách phân tích diễn giải nữa đây này.
Bà mẹ cười xòa hiểu ngay mọi chuyện, ôm con vào lòng thở phào nhẹ nhõm:
_ Thế nhĩ như thị, con ạ!
Đến lượt Tèo thắc mắc:
_ “Thế nhĩ như thị” là sao, hả mẹ?
_ Thế gian vốn là như vậy, chứ còn sao nữa!
Tèo nheo mắt hỏi giọng hóm hỉnh:
_ Hóa ra thiền sư và kẻ tâm thần phân liệt chỉ khác nhau có tên gọi thôi hả mẹ?
_ Nhưng cả hai có chung một đệ tử.
_ Ai?
_ Con chứ ai!
_ Mẹ cũng đắc thiền từ hồi nào vậy?
_ Từ lúc con hết lải nhải chứ lúc nào. Thôi muộn rồi, vào đây phụ mẹ nấu cơm đi Tèo.
_ Mẹ gọi thằng Tèo A hay thằng Tèo B?
Dí ngón tay vào trán con, bà mẹ mắng yêu:
_ Không dám, tôi bảo cái ông thiền sư tí hon này này.
Cả hai mẹ con cùng cười vang bước vào nhà bếp.
Ba Tèo
__________________
(*) Thiền sư Zuigan

1/31/2016

Sấm Trạng Quỳnh


Hồng Hài Nhi đang dạo chơi dưới dương trần, thấy một chuyện dị thường, liền hộc tốc xoay mình bay vút về trời. Vừa gặp Chử Đồng Tử ngay cửa Thiên Cung, Hồng Hài Nhi chưa kịp thở lấy hơi, hào hễn hỏi liền:
_ Này Chử, cậu có nghe bọn trẻ dưới dương trần đang rêu rao câu sấm truyền kỳ lạ không?
Chử Đồng Tử cố trấn tĩnh:
_ Từ từ đã! Sấm truyền gì? 
_ Bọn chúng hát thế này:
“Bao giờ em đẻ trước anh,
Rắn hóa rồng già vẽ cảnh bông nghiêm.
Bấy giờ địa ngục mở thêm,
Đón người tu đại lẫn quân phá chùa”.
Phù... mình  chẳng hiểu gì cả, bó tay chấm com. Cậu giải đoán được không? Sao em lại đẻ trước anh? Rắn hóa rồng như thế nào? Bông nghiêm là gì? Tu đại là sao? Tại sao người tu hành cũng bị đọa địa ngục giống như bọn phá chùa?
Chử Đồng Tử nghe Hồng Hài Nhi hỏi luôn một lèo, cứ gật gù ra vẻ “ông cụ non”. Bạn vừa dứt lời, Chử Đồng Tử nói ngay:
_ Hầy, tưởng chuyện gì ghê gớm, hóa ra trò trẻ con. Này nhé, nghe đây, “bao giờ em đẻ trước anh” là câu tiên tri về một pháp hội Bụt thuyết 21 ngày ngay sau khi Ngài vừa mới chứng đạo. Lúc này một ông Kiều Trần Như còn chưa có, thế nhưng lại có các ông Xá-lợi-phất, Mục-kiền-liên, A-nan dự hội, họ như những người mù câm điếc không hiểu gì cả. Như vậy có nghĩa là các ông A-la-hán em này đã “đẻ” trước cả năm ông anh nhóm Kiều Trần Như rồi còn gì.
Long là rồng, rồng già là rồng sống lâu, có tuổi thọ. Vậy “rồng già” có nghĩa là Long thọ, tiếng Phạn là Nagarjuna, mà “naga” cũng có nghĩa là rắn. “Rắn hóa rồng già” là tiên đoán chính xác sự xuất hiện của Bồ-tát Long thọ - một luận sư Bà-la-môn khét tiếng, đã kết tập nhiều kinh Đại Thừa sau này cho Phật giáo.
“Bông nghiêm” là hoa nghiêm, tên bộ kinh do ngài Long Xà thỉnh từ cung rồng Ta-kiệt-la cùng với biết bao sự kiện phi lý như trên. “Vẽ cảnh bông nghiêm” là lời tiên tri ứng nghiệm kinh Hoa Nghiêm của ngài Long Xà sẽ được giới thiệu quảng cáo tùm lum tràn lan. Và khi đó, người nào không quán xét kỹ lưỡng, nhắm mắt tu đại theo các tà kinh này, tất phải mang tà kiến và tội phỉ báng Thánh nhân, nên họ cũng phải bị đọa vào địa ngục giống như bọn phá hoại Tam Bảo chứ sao.
Hồng Hài Nhi tròn xoe mắt nhìn bạn, chắp tay tán thán:
_ Xin tâm phục khẩu phục. Cậu đúng là thần đồng giảng sấm!
Chử Đồng Tử cũng chắp tay, ghé sát tai bạn nói nhỏ:
_ Mô Phật! Không dám! Thực ra câu sấm truyền ấy cũng do... mình “đẻ” ra để dạy bọn trẻ mà thôi!
Hồng Hài Nhi phì cười, chỉ tay vào trán bạn:
_ Quả là thánh trạng! Sau này trong “Tự điển các Thánh Thần”, chắc chắn phải có mục “Thần đồng đẻ sấm” dành cho cậu nữa đấy.
Chử Đồng Tử tròn mắt réo to:
_ Thế à! Nếu vậy, mình ráng “rặn” thêm vài tiếng sấm nữa.
_ Ừ, cố lên, cho người mê tỉnh ra!
Nói xong cả hai thần nhi khoác vai nhau tung tăng chân sáo, miệng cười vui rôm rả cứ như được thăng lên chức “Thiên Nhi Đuổi Quạ”.

Nam Tào

9/24/2015

Đoạn nghi


- Thưa huynh, đệ luôn bị ám ảnh bởi câu hỏi: “Ta là ai? Từ đâu tới? Đi về đâu?...”. Oái! Sao huynh lại tát đệ?
- Hỏi tào lao, sao tránh được đau khổ!
Sư huynh lại vung tay lên, nhưng lần này sư đệ né được:
- Đấy, không nghi vấn những câu hỏi vớ vẩn, đệ đã tránh được một khổ đau rồi, thấy chưa?

9/23/2015

Thấy như thật



-- Kẻ thì bảo chân lý chỉ có một. Người khác lại nói chân lý phải muôn màu muôn vẻ, như bức tranh của ngọn núi nhìn gần mới không chán. Còn huynh nghĩ thế nào?
-- Sanh, già, bệnh, chết: những chân lý khổ đau này phải muôn hình vạn trạng mới hấp dẫn chăng? Khổ đế không phải là ngọn núi để ngắm cảnh, Đạo đế lại càng không.
-- Cho nên vẽ vời luôn là chân lý của những ai lắm chuyện!
-- Đúng vậy!

Đẳng mạn


Đệ tử than thở:

_ Hỡi ôi, Trời đã sinh ra ta, sao còn sinh ra phụ nữ làm khổ ta thế nhỉ?
Sư phụ bỉu môi:
_ Ngươi phải nói ngược lại: “Trời đã sinh ra phụ nữ, sao còn sinh ra ta làm khổ họ vậy cà?”
Sư tổ lắc đầu:
_ Cả hai còn đẳng mạn như rứa, rồi sẽ như Chu Du, phải hộc máu mồm mất thôi!